Khởi nghiệp kinh doanh nên một mình hay cần sự kết nối?

Bạn có 5 kịch bản khi trèo lên đình thành công, chưa biết cái nào hơn cái nào, tùy theo giai đoạn, tùy theo môi trường, tùy theo niềm tin của Bạn vào cuộc sống:

Bạn có 5 kịch bản khi trèo lên đình thành công, chưa biết cái nào hơn cái nào, tùy theo giai đoạn, tùy theo môi trường, tùy theo niềm tin của Bạn vào cuộc sống:

1. Hoàn toàn cô đơn: theo đuổi ước mơ-giá trị của chính mình, quên tất cả mọi thứ trên đời này.

2. Cô đơn trong 1 khoảng thời gian: tập trung- kiên định làm thật nhanh và quyết liệt để sau 10-15 năm sẽ dành phần đời còn lại cho những người thân yêu, cho cuộc sống đời thường.

3. Linh hoạt: phân chia khung thời gian trong ngày để cân bằng mọi thứ.

4. Giúp đỡ mọi người bớt cô đơn hoặc lấy việc giúp người khác là niềm vui (mình hy sinh nhiều hơn), từ đó mình bớt cô đơn

5. Cùng mọi người vui vẻ, hòa mình vào mục tiêu của họ, họ hòa vào mục tiêu của mình, đồng cam cộng khổ, cùng tiến đến mục tiêu chung.

 Câu hỏi đặt ra "Tại sao Bạn cô đơn?"

Ban quản trị group có làm 1 khảo sát nhỏ các đức tính của doanh nhân trên group, có rất nhiều khía cạnh được các thành viên đề cập, nhưng tôi rút gọn vài ý quan trọng: các doanh nhân thường rất "Tập trung- Kiên trì; Tinh thần học hỏi cao- mày mò từ sách vở, thực tế; Kỷ luật - quản lý thời gian cực tốt, ...". Như Walt Disney có chốt 4 chữ C_mô tả một doanh nhân (Curiosity: tò mò, Confidence: tự tin, Courage: can đảm, Consistency: kiên định). Chỉ từ các đức tính cơ bản này thì các doanh nhân đã trở thành người cô đơn rồi, Bạn thấy cốt lõi chưa? Đoạn chia sẻ này chỉ mất 7 phút để thử thách lòng kiên trì-tính tò mò của Bạn. Xin mời.

Khoảng 8-9 năm trước, tôi đã từng phục vụ cho một công ty phân phối trong lĩnh vực IT, cũng là một công ty vừa khởi nghiệp được vài năm, một công ty mô hình SME đơn giản với nhân lực khoảng 50 người nhưng doanh số 1 năm đạt được khoảng 400-500 tỉ, do được làm master dealer vài thương hiệu nước ngoài hàng đầu trong ngành, đó là một con số rất lớn nếu chia bình quân đầu người thì mỗi thành viên đóng góp khoảng 8 tỉ, doanh số trên năng suất lao động mỗi người rất tốt, công ty này kịp lên sàn thì khối anh "lướt sóng" thấp thỏm. Mọi thành viên trong công ty đều kiêm nhiệm rất nhiều việc khác nhau. Như những bạn trẻ khác, tôi bắt đầu là một nhân viên trong công ty, từ khi tôi vào làm thì các sếp của tôi đều lần lượt "bỏ của chạy lấy người" khỏi công ty do cùng lúc làm quá nhiều đầu việc, cuối cùng tôi cũng phụ trách hết cả phòng Marketing, nói cho oách được gọi là quản lý marketing- trưởng phòng marketing, thật ra có bao nhiêu việc tôi làm hết vì phòng tôi lúc đó chỉ có 3 người, trong đó người thứ 2-3 ra vào liên tục, phần còn lại thường thuê cộng tác viên (các Bạn trẻ trước khi khởi nghiệp nên tham gia vào các công ty vừa và nhỏ như thế này vì được học rất nhiều thứ ngoài chuyên môn, con người luôn trong trạng thái "ra biên", luôn nằm ở tình trạng "thắng-thua", giữa việc "lên chức lên lương-sa thải", đổi lại ta có sự trải nghiệm không giới hạn).

Tôi đặt mục tiêu trở thành GĐ_Mkt, mỗi ngày trôi qua tôi quần quật làm việc (đừng có ai thắc mắc sao tôi không biết quản lý thời gian, tôi bực đấy, việc không tên vô cùng nhiều, và cũng đừng có ai nói sao không tuyển thêm người nha, công ty nhỏ không có nhiều ngân sách, muốn làm marketing giỏi phải vào mấy chỗ như này để biết thiếu thốn nguồn lực như thế nào), tôi cảm thấy cực kì- cực kì áp lực vì chính bản thân không thể kết nối với tất cả 49 người còn lại bao gồm cả sếp. Mỗi khi có chương trình khuyến mại hoặc có hội chợ chuyên ngành, tôi đều ở lại khuya, đến 23-24g tôi mới rời công ty, khi đi ngang phòng sếp, tôi dòm vào, thấy anh ấy vẫn ngồi đấy, một mình trong căn phòng lạnh lẽo. Từ khi bắt gặp hình ảnh đó, tôi bắt đầu quan sát thói quen sinh hoạt của sếp, và tôi phát hiện ra rằng "Anh ấy quá cô đơn".

Mỗi buổi chiều, cô vợ trẻ của sếp đều vào công ty để kêu gọi chồng về nhà dùng cơm với gia đình, không xi nhê. Cô ấy dẫn cả con vào công ty để gây áp lực ông bố, không xi nhê. Cô ấy kiếm chuyện là anh đi tiếp khách mèo mỡ với con nào để mà không nhớ tới gia đình, không xi nhê. Cô ấy sinh thêm 1 bé nữa để "phe ta" có đông quân số hơn, cũng không xi nhê. Ai hỏi "sự tập trung và kiên định của doanh nhân" là thế nào, là thế này đây.

Nhân viên trong công ty mỗi người đều có task list công việc để thực hiện, mạnh ai nấy hoàn thành công việc (thời đó, công ty tôi đã áp dụng ERP, quản lý-đánh giá kết quả công việc trên phần mềm online), sếp không có nhiều thời gian trò chuyện với nhân viên, anh quản lý mọi người dựa theo năng suất lao động- theo nhóm công việc, cả công ty như những con robot làm việc. Các vị trí lao động cứ thường xuyên ra vào, không thấy sự kết nối giữa con người và con người. Ngày tôi thấy mọi người vui nhất là khi tôi tổ chức tất niên cho công ty, chỉ có ngày ấy mới thấy sự thân thiện của các thành viên, mọi người tham gia các trò chơi team building như những đứa trẻ lần đầu có chiếc xe mới, búp bê mới. Tất cả đều cô đơn. Liệu có vấn đề gì liên quan giữa "sếp cô đơn" và "nhân viên cô đơn"? (Kính mời các anh/ chị thảo luận bên dưới nha)

Tôi muốn thay đổi, mọi chuyển biến tích cực đều bắt đầu khi bạn rời vùng an toàn của chính mình, khát khao càng lớn thì càng có nhiều cánh cửa được mở ra, tôi bắt đầu trò chuyện với sếp. Anh ấy sắp xếp lịch làm việc cho chính mình vô cùng dày đặt, từ 5g sáng đã dậy tập thể dục cho đến 11g đêm mới về đến nhà, lịch làm việc kinh khủng. Các đồng chí khuân vác trong công ty đều thua sếp khi chơi trò vật tay, thể lực sếp thiệt đáng nể. Lúc đó, tôi rất ngưỡng mộ sếp, một người kỷ luật, ham học hỏi và nỗ lực mỗi ngày. Tuy nhiên, tôi lại chán cảnh cô đơn như sếp, chán cảnh thiếu tình cảm như sếp- một người sắt đá- vô cảm, vì tôi cũng là một người cô đơn, tôi đã oải tình trạng của mình trong thời gian dài, tự hỏi sau này, khi tôi lên TOP như sếp chẳng khá khẩm hơn, thế thì đời còn gì là vui. Cho đến gần đây, sau thời gian chia tay với sếp, tôi có liên lạc với anh ấy, tôi thấy anh khác hẳn, có vẻ gần gũi hơn, thấy anh bớt bận rộn hơn, có vẻ đã nghiệm trải cuộc đời hơn hoặc đã hiểu ra được giá trị gia đình, hiểu được "sự cô đơn đỉnh cao".

 Tôi có một người bạn rất thân, từ nhỏ, anh ấy cũng lớn lên trong một gia đình cha mẹ đều rất nỗ lực trong công việc, nỗ lực thoát nghèo và vươn lên trở thành người thành đạt trong xã hội. Cha anh từ một chàng thanh niên miền quê vào Nam lập nghiệp đến khi về hưu cũng vươn lên TOP trong ngành nghề của mình, ông cùng lúc giữ các vị trí TOP trong các công ty thuộc tập đoàn. Đồng hành sự thành công của cha mẹ, anh cũng trở thành một đứa trẻ cô đơn, những đứa trẻ cô đơn thì sẽ có sự phát triển hơi khác với các bạn đồng trang lứa, tiêu cực hay tích cực thì sẽ tùy môi trường, nói chung là rất khác. Ngày đó, anh kể rằng bản thân chẳng hiểu cha mẹ, anh trách móc, anh than vãn, anh quậy phá, ... cho đến khi đạt một cột mốc nhất định và khi có con, anh bỗng vỡ òa "ý nghĩa của cuộc sống".- Bạn đã sẵn sàng trả giá cho "thành công" chưa? Trong quá trình "leo núi" đó, không ai kịp hiểu Bạn, những người xung quanh sẽ không có trải nghiệm hoặc không đủ nhận thức những việc Bạn đang làm, họ sẽ xa lánh, cách ly Bạn với họ, thậm chí nói xấu hoặc cho rằng Bạn không hề hỗ trợ họ trong cuộc sống? Để trở thành người thành công chắc chắn Bạn sẽ trả một cái giá nào đấy. Lựa chọn là ở Bạn.

 Cách đây 3-4 năm, tôi cũng đã có dịp xem một đoạn clip của Steve Jobs chia sẻ tại một trường đại học, khi ấy ông đã biết mình bị ung thư. Ông ấy hối hận vì đã lãng quên rất nhiều thứ đáng giá trong cuộc sống, nếu ông ấy được làm lại, ông ấy sẽ chọn cách khác, ông kêu gọi các bạn trẻ "hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ". Tôi cho rằng với cá tính đó, nếu ông ấy khỏe mạnh ông ấy sẽ vẫn cắm đầu vào công việc, sẽ lãng quên các vấn đề không liên quan đến mục tiêu, các doanh nhân thường có dòng máu giống giống nhau (khi viết những dòng này, tôi lại nhớ đến anh TXH, chúc anh luôn khỏe mạnh để cống hiến cho đời, tôi sẽ tìm cách bảo vệ sức khỏe cho anh ^^).Cách đây 1 tháng tôi từng đọc một câu chuyện của người phụ nữ "Dong Mingzhu - chủ tịch của Gree, tập đoàn điện lạnh hàng đầu Trung Quốc - nổi tiếng là nữ doanh nhân đam mê công việc đến mức không nghỉ một ngày nào trong suốt 27 năm sự nghiệp", một bà đầm thép. Bà chia sẻ rằng bản thân không có thời gian cho chính mình, cho cả đứa con trai của bà. Liệu đây có phải là cái giá phải trả cho sự thành công?Cũng trong tháng rồi, tôi cũng vừa giúp một người Bạn của sếp cũ tìm đối tác ưng ý. Người Bạn lớn này là một doanh nghiệp điện tử-IT uy tín hàng đầu trong ngành, thế nhưng ông-bà chủ công ty bây giờ lại thích mở trường học, muốn dành thời gian cho giáo dục, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, họ cảm thấy suốt ngày cứ bán cái này cái kia để đổi lấy tiền thật vô nghĩa và nhàm chán, họ tin vào việc xây dựng con người, kết nối- lan tỏa tri thức, họ cảm thấy hạnh phúc khi mỗi ngày được giao tiếp với con người.Tôi từng đọc một bài về Bill gate, ông này đã về hưu khá lâu, dành thời gian cho gia đình và quỹ từ thiện, tuy nhiên tôi vẫn thấy ông ấy đầu tư vào các ngành mũi nhọn tương lai, ví dụ như ngành năng lượng. Ông ấy vẫn dành thời gian bên gia đình, rửa ly-chén cho vợ như một hoạt động thể lực cho trí óc. Ông ấy quan niệm khi ta thảnh thơi, tận hưởng cuộc sống khi đó ta sáng tạo. Liệu những gì ông làm trong giai đoạn về hưu có phải là một cảnh giới "giác ngộ" của người trên đỉnh thế giới? (trong tuần, tôi đều sắp xếp rửa chén, lau nhà phụ vợ, ăn cơm cùng với cha mẹ, chơi đùa cùng với con, sửa chữa các vật dụng trong nhà; tôi cũng đang tận hưởng cuộc sống- cần gì chờ lên đỉnh như Bill gate, hihi ^^).


Câu hỏi đặt ra, chúng ta giải quyết "Nỗi cô đơn" kiểu gì?

1. Ở nhà ("an cư- lạc nghiệp- tu thân- tề gia- trị quốc- bình thiên hạ")

- Người chưa lập gia đình thì vẫn chỉ là đứa trẻ trong thân xác người khổng lồ, có con là cảnh giới của người trưởng thành, có cháu là cảnh giới của việc cống hiến giá trị cho đời, có chắt là cảnh giới của sự giác ngộ- tầm nhìn vạn dặm. - Bạn dành bao nhiêu thời gian cho người nhà mỗi ngày? Hỏi xong thì bắt đầu với từng thành viên từ bé đến lớn: con cái, vợ/ chồng, ba mẹ, người nhà. Bạn làm gì với họ: trò chuyện, trao đổi, dạy dỗ, phụng dưỡng, chia sẻ, đồng hành, làm bạn?- Với con cái, bạn đã học cách nói chuyện chưa, bạn đã học cách nói tích cực trong mọi vấn đề chưa? Bạn sẽ nghĩ tôi "bị hâm" khi đề cập vấn đề này. Không, tôi không hâm, Bạn hãy cẩn thận, có thể cách giao tiếp của Bạn đang có vấn đề (ngày nào tôi cũng mắc lỗi này đấy, nói thì dễ, áp dụng thường xuyên cần kiên trì rèn luyện). Khi giao tiếp với sếp- đồng nghiệp- đối tác, Bạn cư xử rất chừng mực, nhưng với con cái thì không. "Lại vẽ tranh à, sao vẽ hoài vậy", "Lại ôm xe chơi à, sao chơi hoài không chịu học vậy", "Sao cháu không chịu uống hết sữa, vỏ chuối bóc ra hết rồi mà cứ cầm đấy là sao hả", "lại chảy nước mũi rồi, bà dặn cháu mặc áo khoác mà cháu không nghe", "con bé hàng xóm cũng biết sao con không biết vậy?", "con mà khóc nữa là ăn đòn nhé",... Bạn thiếu kiên nhẫn- kiềm chế cảm xúc ngay với con cái bạn thì làm sao bạn dạy nhân viên, làm sao đối xử tốt với sếp- đồng nghiệp- đối tác? Bạn không có thời gian dành cho bọn trẻ, bạn làm sao kiểm soát thời gian với công việc? Có những độ tuổi con cái cần cha mẹ, khi chúng lớn, Bạn muốn đi ăn chung thôi, bọn nhỏ cũng chẳng quan tâm. Bạn đã từng nghĩ qua, thời gian của con cái không bao giờ trở lại, quãng đường cô đơn của chúng, Bạn làm gì để bù đắp?- Với mấy ông chồng, ở Việt Nam thì vấn đề thường ở ông chồng do vụ "phu xướng, phụ tùy". Bạn đã học cách san sẻ- đồng cảm chưa? Bạn có giống như vầy không: "việc nhà em lo, việc kiếm tiền anh lo", "việc thế giới anh lo, việc con cái em lo", "ba cái việc vặt ở nhà đó mà, em chả biết quản lý công việc, quản lý thời gian gì, sao thấy làm hoài vậy?". Mấy ông lấy vợ làm gì, lấy osin cho lành.- Còn mấy bà vợ thích điệu, không biết bếp núc hoặc phụ nữ quyền lực thì sao? Bạn có giống vầy: "em bận làm móng tay, chỉnh màu tóc rồi, anh về đón con rồi chở con đi ăn gì đi nhé", "em đang bận tám với đám bạn, anh dẫn con đi chơi hay gửi ông bà phụ em nhé", "em đang ở công ty, dự án quan trọng, không thể giao ai được, anh lo cho cả nhà nha", bla bla ... Bận gì mà bận dữ vậy? Lo cho nhà cửa một tí cũng không có thời gian là thế nào? "Đằng sau một người đàn ông thành đạt là bóng dáng của một người phụ nữ trí tuệ". Các bà, các cô đừng nghĩ rằng thuê osin phụ làm việc nhé, không phải đứa trẻ nào cũng vui với người khác ngoài cha mẹ, không phải ông chồng nào cũng chấp nhận người phụ nữ "thành đạt" của mình.- Với đấng sinh thành, mỗi ngày Bạn dành bao nhiều thời gian hỏi han ông bà (tôi viết những dòng này để nhắc nhở bản thân luôn đấy), bạn có hỏi hôm nay ba mẹ thế nào, ba mẹ muốn ăn gì, ăn có ngon miệng không, ba mẹ có buồn không- có mục tiêu gì để làm trong năm nay không?... Người ta hay nói "nước mắt chảy xuôi" là đúng, con cái lớn lên chạy đi đâu hết cả, cha mẹ giống như osin, làm cả đời nuôi mấy đứa nhỏ rồi sau đó các con mạnh ai nấy "theo đuổi ước mơ". Khi đọc những dòng này thì Bạn tự hỏi xem "Đi làm để làm gì? Bạn sống để làm gì?"- Tôi chỉ đề cập tới những người gần nhất thôi nhé, còn bà con xa không dám nhắc tới.

2. Ở trường đời - nơi học tập - nơi giải trí (học mà chơi, chơi mà học):-

Bạn có bao giờ để ý, Bạn chỉ hợp cạ với 1 nhóm nào đó thôi, tại sao? Do thói quen, do khung thời gian chỉ có bấy nhiêu, do môi trường đưa đẩy, do họ là những người có "điểm chung" giống Bạn, do họ thú vị - gây cảm giác tò mò - thân thiện, do họ đem lại lợi ích cụ thể cho Bạn, ...- Thế thì, giới hạn những người chơi thân với Bạn là bao nhiêu người? Mỗi ngày gặp 1 người thì 1 tuần gặp 6-7 người, đây có phải là con số tối đa chưa? Liệu tần suất liên kết như vậy đã vững chưa? Giả như mọi người bị cuốn vào guồng xoáy công việc, bắt đầu có gia đình riêng- có con thì thời gian dành cho nhau giảm hay tăng? Mỗi lần gặp nhau thì làm gì, nhậu nhẹt, bù khú giết thời gian hay là bàn cùng nhau giải quyết mục tiêu lớn lao?- Theo Bạn, "bạn hợp tác kinh doanh" với "bạn tri âm- tri kỷ" cùng một người hay cần phân biệt rõ ràng, ra ngô ra khoai? Bạn có bao nhiêu người bạn thực sự tin tưởng, tin tưởng tuyệt đối, tin tưởng cấp độ 4, 5? Mọi thứ trên đời này đều "nhân quả" từ Bạn.

3. Ở công ty- nơi làm việc (đối với tôi làm việc còn hơn kiếm cơm, đó là trách nhiệm của một người có sức lao động):

- Tôi không đề cập tới COCC- nhà có điều kiện, đa phần mọi người đều leo núi từ bậc thang nhân viên trong công ty, sau đó nhờ tầm nhìn, khả năng học hỏi- chấp nhận thay đổi, kết hợp với máu men-còn gọi là sự khát khao thành công thì Bạn bắt đầu khởi nghiệp.- Dù là sếp hay nhân viên, tôi tin rằng Bạn sẽ đồng ý, việc làm mỗi ngày đều không bao giờ kết thúc, hết việc này sẽ tới việc khác, chinh phục núi này sẽ có núi cao hơn xuất hiện, khó khăn sau luôn khó hơn khó khăn trước, giống như chơi game-giết trùm, trùm sau luôn to khỏe hơn trùm trước. Ở môi trường áp lực như vậy, Bạn gặp những người đồng nghiệp còn nhiều hơn gặp người thân ở nhà, thế thì Bạn xem đồng nghiệp của mình là loại bạn gì? "Bạn cùng tiến" hay là "Đối thủ"? Nếu Bạn chọn vế sau, kín tiếng-kín miệng hoặc ngồi-lê-đôi-mách hoặc đâm sau-chọt trước, thì sẽ thêm thù-bớt bạn. Chọn vế trước, mọi người sẽ ngồi lại cùng nhau thảo luận, cùng nhau giải quyết vấn đề, cùng nhau chấp nhận kết quả và sau đó cùng nhau cải tiến để tốt hơn, vui vui-vẻ vẻ. Trong môi trường này, Bạn càng giấu nghề, càng thu trong vỏ ốc của mình thì Bạn càng chết, vì "cái giếng của Bạn" chưa chắc to hơn "cái giếng của người khác". Học hỏi, học hỏi liên tục chính là con đường ngắn nhất đi đến thành công. Chia sẻ kiến thức, kết nối tương lai.- Tôi quan sát các tổ chức lớn, ngoài việc quản trị công việc khoa học, họ còn cố gắng tạo môi trường mở để gắn kết các thành viên với nhau, giúp cho các nhóm đầu việc trở nên thân thiết, cùng phát triển. Một số phương tiện truyền thông đều nói rằng người Việt mình thiếu sự hợp tác trong các nhóm làm việc, tôi không đồng tình hoàn toàn, vì tôi tin, nếu chúng ta muốn tạo ra một môi trường toàn hảo trong công việc, chúng ta sẽ có cách. Nếu Bạn thực tâm muốn làm bạn với người khác, Bạn sẽ thay đổi. Zig ziglar có nói "Nếu Bạn ra ngoài tìm những người bạn, họ sẽ sợ hãi và xa lánh Bạn; nếu Bạn ra ngoài để trở thành người bạn thực sự, Bạn sẽ có rất nhiều bạn". Hãy tận dụng #5-cấp-độ-mối-quan-hệ mọi lúc mọi nơi nhé.

4. Ở nơi kiếm cơm- nơi có đối tác hợp tác- nơi có khách hàng (khách hàng có thể là con cái, vợ chồng, cha mẹ, bạn bè, đồng nghiệp, ....):

- Bạn đang đóng "vai gì" khi gặp đối tác? Bạn đã từng tuân thủ nguyên tắc "nhân- lễ- nghĩa- trí- tín" và giao tiếp với họ "chân thành- lắng nghe- thấu hiểu"?. Các đối tác đều nằm trong một vòng tròn quan hệ nào đấy, Bạn đừng nghĩ rằng những người đấy không quen biết nhau, quả đất này rất tròn, đi một vòng lại gặp nhau. Do đó, nếu Bạn lỡ đóng nhiều vai trò khác nhau, hãy cẩn thận, "Tai vách mạch rừng". Đến một ngày, mọi chuyện vỡ lỡ, uy tín là cái khó lòng lấy lại. Do đó, tôi rất thích quản lý con người trên số ID-chứng minh nhân dân- như các nước tiên tiến từng áp dụng- nó làm cho con người phải cân nhắc hành động của bản thân mỗi ngày, mỗi bước đi đều là những bước chuẩn mực, các hoạt động xã hội chỉ cần search ID và xem mức xếp hạng tín nhiệm của cá nhân đó, sau đó sẽ quyết định các phương án hỗ trợ- phương án hợp tác tối ưu.- Bạn cung cấp cho các đối tác sản phẩm gì? Sản phẩm của Bạn rào cản công nghệ ra sao, dễ bắt chước không? Sản phẩm của Bạn có đặc tính nổi trội gì? Sản phẩm Bạn bán cho họ có hài lòng không? Sau khi trải nghiệm họ có muốn dùng tiếp lần thứ 3, thứ 4, cả đời không? Họ có yêu Bạn không? Họ có tin tưởng Bạn không? Nếu câu trả lời là "có", Bạn đã biết "bán thân- bán hàng" và nếu giỏi hơn Bạn biết "giảm nỗi cô đơn" của chính mình.

 Đúc kết lại, làm sao để KẾT NỐI TRÁI TIM?- Bạn có nghĩ rằng, mỗi ngày, Bạn dành bao nhiêu thời gian "bán" một cách chân thành các "sản phẩm" của mình cho gia đình, cho các thành viên trong tổ chức, cho hàng xóm láng giềng, cho mọi người xung quanhn?- Bạn có nghĩ rằng, cho dù các công ty lớn quảng cáo rầm rầm, sản phẩm tốt thế này thế kia, nếu rào cản công nghệ không khác biệt lớn thì cơ hội cho các SME chiếm thị trường vẫn rất cao?

- Vậy, Bạn cung cấp hay sản xuất cái gì để "bán" cho người khác? Bạn đã tạo ra những "sản phẩm" có giá trị cho người khác chưa? Bạn "bán" cái Bạn có hay Bạn "bán" cái người đối diện cần?- Vậy, Bạn hiểu gì về "Người đối diện"? Bạn đã mô tả họ một cách cụ thể, hiểu họ hết sức có thể, đến chân tơ kẽ tóc: về nhân khẩu học, về công việc, thói quen-hành vi-sở thích, ...? Bạn sẵn sàng cùng "người đối diện" xây dựng mối quan hệ bền vững?- Bạn nên bán "con người" chính mình trước, hay bán "sản phẩm" trước?. Nếu Bạn có sản phẩm tốt, mà "con người" Bạn quá kém, liệu khách hàng có muốn dùng "sản phẩm" của Bạn? Nếu Bạn là "con người" tốt, mà "sản phẩm" lại quá kém, liệu khách hàng có muốn chơi với Bạn? (Chỗ này mọi người bàn luận rất hấp dẫn đấy, nếu dùng ma trận để mô tả thì có khá nhiều trường hợp, xin mời).- Chung quy, để "Kết nối trái tim", chúng ta cần kết hợp "xây dựng quan hệ" và "trải nghiệm sản phẩm" một cách khoa học và xuất phát từ tâm. Khi ấy, giữa Bạn và Người đối diện sẽ "cùng hài lòng, cùng tin tưởng", cả hai sẽ cùng đi trọn con đường, mối quan hệ bền vững theo thời gian. Thiếu một trong hai cũng không thể toàn vẹn, giống như anh Lý Quý Trung chia sẻ trong bài gần đây đại ý "có mặt bằng tốt, có sản phẩm tốt, mà không có khách hàng thì cũng thua". Bạn đồng ý chứ?

 Tôi không có nhiều thời gian để viết, vẫn đang tập viết, đau đáu trong tâm tôi lại khao khát kết bạn, thích gặp trực tiếp những người bạn thật sự, cho nên mỗi tháng tôi viết 1 bài, bài tôi viết lần nào cũng "ngắn", ngắn ơi là ngắn, một số Anh/ Chị khó tính lại càng bắt lỗi, thế nhưng tôi vẫn viết "ngắn" kiểu thế. Vì sao, đối với tôi, viết vừa phải thì không đủ ý và sẽ làm mọi người hụt hẫng, viết lê thê thì lại chán và buồn ngủ, viết hàn lâm thì không đủ trình độ- thua cả việc ngồi tóm tắt nội dung trong sách!!! Hãy nhìn các hình ảnh minh họa, cả bài dài thật ra chỉ tóm lại ở cái hình, Bạn chỉ cần nhớ cái hình trong các bài viết của tôi. Tôi nghĩ, nếu mình chân thành viết, mình sẽ có những người Bạn thật sự, thế thôi ^^. Chúc phúc mọi người nhé.

P/s: Một số thuật ngữ dùng trong bài:

#1. Bạn: cũng có thể là doanh nghiệp hay tổ chức của Bạn

#2. Nhân viên: công nhân, lao động chân tay, kỹ sư, kiến trúc sư, luật sư, bác sĩ, y tá, thầy- cô giáo, ... trong từng tổ chức khác nhau đều được gọi là nhân viên. Bạn đừng nghĩ chức danh là cái gì ghê ghớm, chức danh chỉ giúp Bạn phân định quyền lợi và trách nhiệm Bạn đến đâu. Khi Bạn rời tổ chức, chức danh trở về 0.

#3. Đối tác/ Khách hàng: có thể là cha mẹ, vợ chồng, con cái, bạn bè, đồng liêu, đồng chí, đồng môn, ...

#4. Vai: trong các bộ phim, mỗi diễn viên có một "vai" khác nhau, thiện-ác-tà hoặc đa diện nhân, những gì Bạn không muốn người khác làm với mình thì đừng làm như vậy với họ.

 #5. Người đối diện: là người quan trọng nhất thời điểm đó, bạn gặp đứa trẻ thì đứa trẻ là người đối diện, khi bạn gặp đối tác thì đối tác là người đối diện, người đối diện cũng là đối tác/khách hàng.

#6. Xây dựng quan hệ: là cách bạn thể hiện giá trị quan, quan điểm sống, con người Bạn trước người khác.

#7. Sản phẩm: sản phẩm có thể là hữu hình như nồi niêu xoong chảo- bàn ghế; có thể là vô hình như bằng phát minh sáng chế- sở hữu trí tuệ, thương hiệu, tình cảm ruột rà, sự cảm mến- quý trọng- ngưỡng mộ; cũng có thể là dịch vụ thương mại nào đấy, ..

#8. Bán: kể cho người khác bộ phim hay cũng là "bán"_bán cảm xúc khi xem phim, lắng nghe người khác tâm sự cũng là "bán"_bán sự chân thành của tình bạn, giúp đỡ người khác cũng gọi là "bán"_ bán sự cởi mở- yêu thương, bán mối quan hệ, ...

#9. Ra biên: chỉ trạng thái đạt cực hạn của bản thân, không tiền- không nhà- không tình cũng là trạng thái ra biên, đốt thuyền- đốt cầu- đốt kho lương cũng là trạng thái ra biên, quá tải kiến thức- lạm phát kiến thức cũng là trạng thái ra biên, luyện tập liên tục cường độ cao cũng là trạng thái ra biên...

#10. Cái giếng: rút ngắn của thành ngữ "ếch ngồi đáy giếng", mỗi người đều có giới hạn kiến thức của chính mình trong khi kiến thức từ cuộc sống thì vô hạn.


Nguồn: Đỗ Hoàng Công Nguyên